Câu chuyện về chữ tâm

 Câu chuyện về chữ tâm
Câu chuyện về chữ tâm
Hôm nay, mình sẽ không nhắc đến chữ tâm trong nhà phật hay thiên chúa giáo. Mình chỉ đề cập đến chữ tâm của nhân gian; câu chuyện về sống có tâm; chữ tâm và vô tâm trong tình yêu.
Khi nhắc đến “tâm” là nhắc đến trái tim, lòng dạ, lương tâm con người. Mọi hành động của con người đều xuất phát từ cái tâm, tâm thiện thì suy nghĩ và hành động đúng đạo lý, lẽ phải; tâm không lành thì sẽ sinh tà ý và làm nhiều điều xấu xa, tội lỗi.
Chữ “tâm” thường được dùng để hướng suy nghĩ của con người đến cái thiện, tu thân, dưỡng tính, sống tích cực và làm nhiều điều tốt lành. Tâm lệch lạc thì cuộc sống điên đảo đảo điên. Tâm gian dối thì cuộc sống bất an. Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù. Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui. Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá.
Vậy nên hãy để tâm của mình đặt lên ngực để yêu thương, đặt lên tay để giúp đỡ người khác, lên mắt để thấy được nỗi khổ của tha nhân, lên chân để may mắn chạy đến với người cùng khổ, lên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh, lên tai để nghe lời góp ý của người khác, lên vai để chịu trách nhiệm.
(1) Câu chuyện số 1: phải nghĩ đến người khác.
Vì muốn trải nghiệm cuộc sống ở nhiều vùng đất khác nhau nên Thomas quyết định vác ba lô lên đường đi ngao du. Để học hỏi và tích lũy kinh nghiệm sống cho mình, anh quyết định ở mỗi vùng miền sẽ thuê nhà người dân ở đó và ở lại trong vài tháng để cùng sống và trải nghiệm.
Một ngày, tới một vùng đất trù phú và xinh đẹp, Thomas rất thích, anh tính sẽ ở lại một hai tháng để tìm hiểu và trải nghiệm cuộc sống nơi đây nên vào làng để tìm nhà thuê. Thomas tìm được một ngôi nhà cổ khá lớn có treo bảng cho thuê phòng, chủ nhà là một ông lão với bộ râu trắng như cước, vô cùng hiếu khách và hiền hậu, anh vui vẻ nói với ông mình sẽ thuê phòng trong 2 tháng.
Ông lão chủ nhà bảo Thomas: “Anh là khách lạ, lại từ xa tới, anh chưa sống ở đây bao giờ nên chưa biết có hợp với mình hay không nên hãy cứ ở 5 ngày trước đã rồi sau đó nếu thấy hài lòng hãy quyết định làm hợp đồng dài hạn”. Thomas thấy ông lão chủ nhà thật thà, tốt bụng và rất có lý, anh đồng ý với ông.
Căn phòng Thomas thuê rất sạch sẽ, gọn gàng và ấm áp, đồ đạc vừa đủ, rác chỉ cần cho vào túi để ra ngoài hành lang sẽ có người dọn đi. Thomas thấy rất hài lòng, hết 5 ngày anh quyết định gặp ông lão để làm hợp đồng lâu dài. Nhưng khi chuẩn bị xuống nhà thì Thomas vô ý đánh vỡ một chiếc ly thủy tinh, anh quét các mảnh vỡ và đổ chúng vào túi rác và đặt ngoài cửa như thường lệ.
Gặp ông lão, anh nói mình rất hài lòng và muốn ký hợp đồng, ông lão vui vẻ đồng ý. Thomas kể về chiếc ly vỡ và xin lỗi, ông lão nói không sao cả nhưng ông hỏi anh những mảnh vỡ anh đã để đâu. Thomas nói rằng anh đã thu dọn và cho chúng vào túi rác, ông lão liền đi lên phòng anh, tới túi rác và mở ra xem, ông nói: “Ngày mai anh hãy chuyển đi, tôi không đồng ý cho anh thuê phòng nữa”, Thomas ngạc nhiên hỏi lý do, ông lão nghiêm mặt trả lời: “Tâm anh không nghĩ cho người khác, có những người họ sống nhờ những túi rác này”.
Nói rồi ông lão cẩn thận bới trong túi rác, nhặt hết các mảnh thủy tinh ra cho vào một túi khác, rồi ông lấy bút viết ra ngoài, một túi dòng chữ: mảnh thủy tinh vỡ, cẩn thận; túi kia dòng chữ: an toàn.
Thomas không nói được lời nào, anh đứng lặng im nhìn ông lão chủ nhà đáng kính với lòng kính nể vô cùng. Mặc dù không được ở lại nhưng Thomas không buồn, anh đã học được một bài học sâu sắc về nghĩ cho người khác mà cả cuộc đời không bao giờ anh quên.
(2) Câu chuyện 2: Vô tâm trong tình yêu. Câu chuyện bên dưới này, khi tôi đọc trên trang webtretho thì bao nhiêu ký ức cứ ùa về, tràn hết trong tâm, trong trí của tôi, về hai đứa học trò cũ của tôi. Chúng là thế hệ học trò mà tôi yêu quý nhất, không phải tụi nó thông minh hay sắc sảo gì, chỉ vì tấm lòng tụi nó rất thiện lành, trong sáng và chân thật. Có thể trong cuộc đời của tôi cũng khó bắt gặp lại được thế hệ học trò như thế. Tụi nó yêu nhau, rồi kết hôn. Tụi nó có mời cưới và tôi chỉ chúc 2 đứa có 2 chữ “thông tâm” và đưa tiền mừng chứ không dự vì công tác quan trọng đã lên lịch cả năm. Sau nhiều năm, tôi cũng không liên lạc với tụi nó. Bây giờ, biết lại tụi nó qua facebook thì tụi nó đã chia tay. Tôi nghĩ rằng chắc là hiểu lầm gì đó. Qua câu chuyện bên dưới, tôi mong muốn tụi nó tái hợp lại. Bây giờ là câu chuyện:
Chính là bất cứ lúc nào bạn muốn buông tay, hãy nhớ rằng bạn đã từng bắt đầu một cách đẹp đẽ ra sao…Đã có một thời gian tôi từng nghĩ, sao ngày trước có thể yêu nhau nhiều đến thế? Một cái nhíu mày của tôi luôn khiến anh chú ý, một giọt nước mắt cũng làm anh cuống cả lên. Vậy mà giờ đây, sau hơn 2 năm về một nhà, ngay cả khi tôi rưng rức khóc trước mặt anh, anh vẫn có thể đập rầm cánh cửa mà bỏ tôi ở lại. Người đàn ông đã từng thề thốt yêu tôi cả cuộc đời này rồi cũng có lúc thốt lên câu “Anh chán quá rồi!”. Và tôi, cũng chán lắm rồi!
Ngày hôm sau, tôi vẫn đi làm như mọi ngày. Chỉ khác là không còn ai đưa rước, tôi một mình đi ngang những con phố quen thuộc. Vậy mà tôi lại thấy xa lạ quá chừng, đường phố cứ như dài ra kỳ lạ. Đến cả bà cụ bán xôi tôi hay ghé mua cũng nhìn tôi lạ lùng: “Chồng con đâu rồi?”. À, tất cả trở nên thế này, vì vắng chồng tôi.
Chuẩn bị đến giờ về thì điện thoại của tôi dở chứng tắt nguồn. Tôi cứ như theo quán tính, nhấc ngay máy bàn bấm số chồng tôi trong vô thức. Điện thoại chưa kịp đổ chuông thì tôi đã giật mình dập máy. Tôi vẫn còn thẩn thờ, văng vẳng bên tai tiếng chồng tôi càm ràm vì tôi không chịu đổi điện thoại: “Điện thoại bị tắt nguồn thì gọi máy bàn báo để anh biết canh giờ rước em”. Tôi quên mất, hôm nay chồng tôi không rước.
Tôi chạnh lòng, luôn có những thói quen rất khó bỏ, nhưng không phải là không bỏ được.
9 giờ đêm, tôi về nhà. Điện thoại của tôi cuối cùng cũng mở lại được. Cuộc gọi của chồng tôi đến ngay sau đó. Sau một hồi đắn đo, tôi bắt máy.
– Sao em lại tắt máy?
– Điện thoại dở chứng
Rồi chúng tôi lại chìm vào im lặng. Tôi luôn biết im lặng có thể giết chết mọi mối quan hệ, kể cả cuộc hôn nhân của chúng tôi.
– Anh làm đơn đi. Em giải thoát cho anh.
Bên đầu dây bên kia tôi nghe tiếng anh thở mạnh rồi cúp máy. Nửa năm nay chúng tôi đã không thể có một tiếng nói chung. Anh với tôi cứ dần xa nhau mà không một chất keo nào có thể hàn gắn lại. Như mọi người vẫn hay nói, chính là chán nhau rồi. Chán vì đã thấy nhau hằng ngày, chán nói chuyện cùng nhau và chán cả yêu nhau. Chúng tôi phải giải thoát cho nhau thôi. Chút nghĩa tình cũ vẫn là nên cho nhau một cái kết đẹp đẽ hơn.
Đêm ấy, tôi đã nghĩ mọi chuyện nhẹ nhàng đi. Như con người ta vẫn thường nghĩ, cắt bỏ khúc cây hư hỏng để một nhánh mới xanh tươi hơn có thể mọc lại. Biết đâu khi kết thúc, tôi và anh sẽ tìm được một bến đỗ khác vẹn tròn hạnh phúc hơn.
Sáng hôm sau, tờ đơn ly dị được anh gửi đến tận nhà. Tôi ký vào và để tại bàn. Tôi nhắn tin cho anh đến nhà để lấy đơn và dọn đồ đạc. Một tuần dài sau đó trôi qua một cách bình lặng và tôi vẫn chưa thấy anh trở về.
Sáng chủ nhật, tôi cùng cô bạn thân đi cà phê cùng nhau. Tôi vẫn tỏ ra bình thản khi nói với nó về chuyện của anh và tôi. Ly hôn thôi mà, có gì đâu, tôi đã tự nói với mình như thế. Nó bảo tôi điên. Tôi không điên, tôi chỉ đang bình tĩnh giải quyết những gì có thể.
Nhưng khi tôi nhìn thấy anh tại quán cà phê đó, mọi bình tĩnh của tôi đều vỡ tan tành. Anh đi cùng một người phụ nữ khác. Những cử chỉ cười giỡn của họ khiến mũi tôi như bị hút hết không khí.
Tôi chết lặng nhìn họ từ phía sau. Cái ý nghĩ chúng tôi ly hôn lại không khiến tôi đau lòng như lúc này. Tôi vẫn không hiểu bản thân mình đang đau buồn vì điều gì, khi chúng tôi đã chán nhau và quyết định giải thoát cho nhau?
Họ đi rồi, tôi và cô bạn cũng ra về. Đi đến những bậc cầu thang xuống vỉa hè thì tôi chỉ thấy đất trời quay cuồng. Tôi thấy đầu và cả tim mình đều đau như búa bổ. Tôi tỉnh dậy. Cái màu trắng trước mắt và mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi làm mắt tôi cay cay. Tôi nhìn quanh thì chợt giật mình khi thấy cô gái đi cùng chồng tôi trong quán cà phê đang ngồi cạnh tôi.
– Tỉnh rồi hả em?
– Chị đến đây làm gì? Tôi giận dữ nhìn chị ta. Tôi tưởng tượng ra cảnh chị ta sẽ chua ngoa với tôi thế nào, như bao cảnh đánh ghen trên phim tôi từng xem.
– Em nhìn chị họ của chồng mình bằng ánh mắt đó hả?
Tôi cứ mắt chữ o miệng chữ ô mà không biết chuyện gì đang xảy ra
– À mà quên, sao em biết chị được. Bây lấy nhau gần 3 năm trời chị có về Việt Nam được ngày nào thăm hai đứa đâu.
Tôi chỉ còn biết lắp bắp xin lỗi chị. Một mớ hỗn loạn trong đầu tôi dần được sắp xếp lại. Hóa ra đây là chị họ của chồng tôi ở Mỹ.
– Mà em quyết không giữ nó ở lại đúng không? Cũng tốt thôi, chị về lần này rồi kéo nó sang bên ấy làm luôn. Công ty nó như thế rồi thì ở đây làm gì nữa?
– Công ty của anh ấy như thế là thế nào ạ?
– Em là vợ mà không biết nữa là sao? Nó đang lao đao cả nửa năm nay vì công ty gặp vấn đề đấy.
Tôi nghe một tiếng nổ thật lớn trong đầu mình. Đầu óc tôi như đoạn phim tua lại mớ ký ức rời rạc. Những trận cãi nhau vì anh đi sớm về khuya, người toàn mùi rượu. Bao lần tôi khó chịu vì anh đến rước tôi trễ. Buổi cơm tối ngập tiếng cãi vả vì anh cộc cằn khó chịu với tôi. Cả những lúc tôi đòi đến công ty đưa cơm trưa cho anh cũng có thể là lý do để tôi và anh cãi nhau. Mọi điều như rõ ràng hơn trong mắt tôi. Chị ấy nói đúng rồi, tôi là vợ thế nào mà chẳng biết được chồng mình đang lao đao khó khăn trong công việc.
Tôi bất giác tìm kiếm một khuôn mặt quen thuộc của anh. Trong ký ức cứ thấp thoáng hình dáng anh chạy tới chạy lui khi tôi nhập viện lúc trước. Và cả cái hình ảnh anh cùng chị họ ở quán cà phê cũng nhập nhằng trong trí nhớ của tôi. Nước mắt tôi giàn giụa, tôi khóc nức nở. Cái cảm giác này đã lâu rồi tôi mới có trở lại đây mà, hoàn toàn không phải là thói quen như tôi vẫn nghĩ. Mà là tôi nhớ anh, thật sự rất nhớ anh. Hóa ra tình yêu mà tôi nghĩ đã chết đi rồi thì giờ vẫn còn đây. Sao đến giờ tôi mới nhận ra?
Trong làn nước mắt khó chịu đó, tôi thấy hình dáng quen thuộc của anh đến gần tôi
– Nín đi em, anh sai rồi, anh xin lỗi!
– Em cũng sai rồi, em xin lỗi!
– Hai vợ chồng bây vậy rồi sao nuôi con được đây? Về mà lo tẩm bổ cho vợ đi thằng em à!
Tôi và chồng tôi cứ ôm nhau như thế, nước mắt thì chảy mà miệng lại cười nhìn nhau. Anh xin lỗi tôi vì đã không chia sẻ cùng tôi những khó khăn mà lại để mối quan hệ của cả hai trở nên tệ hơn. Anh bảo rằng khi biết tôi nhập viện, anh chẳng còn nhớ đã chán nhau thế nào, chỉ biết rằng anh còn thương tôi nhiều hơn anh nghĩ. Chính là như vậy. Chính là vẫn còn thương nhau.
Chúng tôi đã có một quãng đường dài xa nhau để gần nhau hơn như thế này. Mọi cuộc hôn nhân thật sự đều bắt nguồn từ tình yêu. Không có thói quen nào là mãi mãi theo bạn, nhưng tình yêu luôn có đủ sức đi cùng bạn trọn đời. Ngay cả khi có lúc bạn chán nản, chỉ muốn vứt bỏ người còn lại ra khỏi cuộc đời mình, cũng đừng quên rằng bạn vẫn còn tình yêu. Và tôi đã hiểu, ta có thể bỏ đi những gì đã hư hỏng, nhưng với hôn nhân, ta phải cố gắng sửa chữa những lỗi lầm của cả hai. Chính là bất cứ lúc nào bạn muốn buông tay, hãy nhớ rằng bạn đã từng bắt đầu một cách đẹp đẽ ra sao.
Hôn nhân là vậy, chắc chắn sẽ có những lúc vợ chồng không tìm được tiếng nói chung, sẽ hờn trách nhau vô tâm vô tứ.

Related post

SPIN TO WIN!

  • Try your lucky to get discount coupon
  • 1 spin per email
  • No cheating
Try Your Lucky
Never
Remind later
No thanks